Bài học thành công của đảo quốc sư tử - Singapore

Singapore là đảo quốc hoàn toàn tách biệt khỏi các nước lân cận, với vị trí địa lý và lãnh thổ hết sức đặc biệt.

Singapore đã không sao chép những mô hình từ nước khác theo kiểu những quốc gia khác trong khu vực, họ đã quản lý, vận hành xã hội của mình theo nguyên tắc riêng, phù hợp với hoàn cảnh xã hội, nhận thức xã hội và điều kiện riêng của mình.

Sẽ có ít người có thể hiểu việc Singapore áp dụng hình phạt đánh roi ngay cả khi họ đã là một trong những quốc gia phồn vinh nhất thế giới, có nhiều quy định ngặt nghèo khác cũng được áp dụng chỉ để duy trì Singapore phồn vinh và ổn định.

Ông Lý Quang Diệu đã từng “tuyên chiến” với các phi công hãng hàng không Singapore Airlines trong cuộc đình công của họ hồi năm 1980 rằng, ông sẽ “dùng mọi thứ có thể, và cùng với nhân dân Singapore dạy cho các anh (những người phi công đình công) một bài học mà không bao giờ có thể quên được, hoặc các anh dừng cuộc đình công lại” và sẵn sàng “làm lại mọi thứ từ đầu”.

Sẵn sàng hy sinh nhiều thứ vì sự thịnh vượng chung, không sao chép mô hình và cách giải quyết của những quốc gia khác, tôi nghĩ là bài học đầu tiên mà chúng ta có thể học được từ đảo quốc sư tử, trong cách giải quyết vấn đề hàng ngày, ở mọi nơi.

Cho nên, tôi nghĩ, nếu có học Singapore, là nên học họ cách tiếp cận, nghiên cứu và đưa ra giải pháp riêng, chứ không thể nào học được những giải pháp mà họ đang áp dụng thành công ở điều kiện – hoàn cảnh hoàn toàn khác của họ.

Một thứ nữa có thể học, tôi nghĩ là việc chúng ta nên hiểu và giải quyết vấn đề theo cách, coi trọng lợi ích của mình, và cũng hiểu rằng, không nên trông đợi ở việc người khác sẽ coi trọng hay giải quyết hộ vấn đề của mình.

Tôi được biết, ví dụ, đã có những địa phương ở ta, sau khi quy hoạch một khu đất để phát triển một ngành công nghiệp, thì việc kế tiếp, là đi tìm một tổ chức ở địa phương khác cũng đang làm một công việc tương tự, ký một thoả thuận hợp tác, rồi ngồi chờ.

Thật là khó khăn để có thể tin rằng, tổ chức kia có thể giúp họ làm tốt việc mà họ lẽ ra địa phương kia cần tự mình làm lấy.

Tục ngữ mình có câu “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, tôi vẫn nghĩ việc đi nhiều để học được nhiều là tốt, nhưng cũng hy vọng, sẽ không phải tiếp tục nghe điệp khúc “ở đảo quốc sư tử giải pháp là thế này này…” như là lý do để đưa ra và áp dụng giải pháp nào đó cho những vấn đề ở Việt Nam.

Sưu tầm